𝐓𝐀̣̂𝐏 𝐇𝐔𝐀̂́𝐍 𝐂𝐇𝐔𝐘𝐄̂𝐍 𝐌𝐎̂𝐍 Đ𝐈̣𝐍𝐇 𝐊𝐘̀ – 𝐇𝐈𝐄̂̉𝐔 Đ𝐄̂̉ Đ𝐎̂̀𝐍𝐆 𝐇𝐀̀𝐍𝐇 𝐂𝐔̀𝐍𝐆 𝐓𝐑𝐄̉ 𝐑𝐋𝐏𝐓






Để can thiệp thành công, người can thiệp không đóng vai người ra lệnh, mà phải là người đọc vị được hệ thống vận hành bên trong của đứa trẻ.
Chia sẻ Ba Mẹ 1 buổi hỗ trợ chuyên môn cho Ba Mẹ bé Gia Hào (7 tuổi).
Sau buổi test cùng con, Ba Mẹ đã thu hoạch được nhiều kỹ thuật để linh hoạt ứng dụng cho con tại nhà.
Cám ơn Ba Mẹ cũng rất hợp tác, thay đổi tâm thế và cách xử lý theo hướng Tố Như hỗ trợ để giúp em bé Gia Hào chuyển biến ạ.
Buổi test diễn ra ở khu vui chơi. Tình huống gặp phải:
→ Đây là kiểu chơi rập khuôn đóng vai trò tự điều chỉnh. Trẻ thường tạo ra các nhiệm vụ để kiểm soát môi trường xung quanh. Nếu nhiệm vụ chưa kết thúc, việc bị cưỡng ép di chuyển sẽ gây ra trạng thái khủng hoảng do mất an toàn.
→ Về phía phụ huynh: Việc hòa nhập theo sở thích (đợi con chơi chán) thực chất là đang củng cố hành vi hẹp. Trẻ không tự chán; càng chơi, đường mòn thần kinh về hành vi đó càng sâu, khiến con càng khó thoát ra.

Tố Như đã đưa Ba Mẹ xử lý tình huống từ rập khuôn sang chơi có chủ đích định hướng như sau:
Thay vì đứng đợi, ba mẹ chủ động thu gom toàn bộ thú mang về khu thú lớn và thông báo ngắn gọn: “Hết rồi”.
→ Trẻ tự kỷ tư duy mạnh bằng hình ảnh. Khi tiền đề của hành vi (những con thú lẻ loi) biến mất, bộ não con sẽ nhận được tín hiệu “Hoàn thành”. Việc xóa bỏ tín hiệu thị giác giúp con dừng hành vi mà không bị ức chế tâm lý như khi bị ngăn cản bằng lời nói hay sức mạnh.
Giai đoạn 2: Chuyển tiếp dựa trên động cơ
Thay vì bế con đi mà tâm trí con ở lại, ba mẹ cầm “con cá mập” (món con nghiện nhất) di chuyển sang khu nhà bóng. Gia Hào lập tức tự nguyện chạy theo để đòi lại món đồ.
→ Sở thích hẹp làm vật tăng cường: Chúng ta không triệt tiêu sở thích của con, mà biến nó thành chiếc chìa khóa di chuyển.
– Chủ động vs Bị động: Khi chạy theo lấy đồ, con ở trạng thái chủ động . Về mặt thần kinh, trạng thái này mở ra cửa sổ học tập, giúp não bộ sẵn sàng tiếp nhận kích thích mới thay vì đóng kín cửa để chống đối như lúc bị bế đi.
—
– Tại khu cầu trượt: Mẹ thả cá mập trượt xuống -> Con trượt theo lấy cá mập -> Con nhận được kích thích giác quan (rung, áp lực sâu) và tự chơi lại lần 2.
– Tại khu leo trèo: Ba đặt cá mập lên cao -> Con phải tự nỗ lực vận động thô để đạt mục đích.
→ Thỏa mãn được điều hòa giác quan : Con vốn bịt tai với âm thanh, nhưng khi có động cơ mạnh (phải lấy con cá mập), não bộ sẽ tự động ức chế các tín hiệu khó chịu để ưu tiên đạt mục tiêu. Khi nhận được cảm giác “đã” từ áp lực sâu khi trượt, hệ thần kinh ghi nhận đây là một phần thưởng mới, giúp con mở rộng ngưỡng chịu đựng giác quan.
→ Từ đó con chú ý tới chỗ trò chơi mới mà ba mẹ đang hướng và dần chủ động chơi.
– Dùng điểm mạnh kéo điểm yếu: Ta dùng điểm mạnh (sự tập trung, trí nhớ hình ảnh, sở thích cá mập) để kéo điểm yếu (vận động thô, sự linh hoạt). Đây là nguyên tắc mượn lực trong can thiệp.
Nút gỡ tháo lớn nhất của buổi test không phải là các trò chơi, mà là sự thay đổi vị thế tương tác:
1. Chặn đúng lúc: Không để hành vi rập khuôn tự sinh tự diệt.
2. Dẫn đúng cách: Dùng vật tăng cường thay cho mệnh lệnh.
3. Chạm đúng đích: Biến trải nghiệm mới thành phần thưởng giác quan cho con.
Buổi test kết thúc với một diện mạo hoàn toàn khác:
1. Em bé Gia Hào: Từ chỗ bị kẹt trong nhiệm vụ rập khuôn xếp thú, nay đã tự nguyện leo trèo, trượt cầu trượt, xả năng lượng và nhận kích thích giác quan tích cực.
2. Ba mẹ: Giải phóng được thể lực (không phải bế bồng), nắm được “chiếc chìa khóa” để điều hướng con.
Và Ba Mẹ con cũng xác nhận với Tố Như rằng, cách chơi xếp thú này con đã chơi thời gian dài, hầu như lần nào tới khu vui chơi con cũng chơi như vậy.
Thế nên khi thực hành thay đổi hành vi con tương đối hợp tác như vậy, Ba Mẹ Gia Hào rất mừng rỡ và tự tin hơn với việc kết nối và can thiệp với con trong tương lai.
Để Tố Như chứng minh rằng, ai cũng có thể can thiệp được, chúng ta cần thêm chút quan sát sâu và ứng dụng bài học thì sẽ đạt được mục tiêu thôi ạ!
Trẻ tự kỷ không bướng bỉnh, con chỉ đang vận hành theo một hệ thống logic khác biệt. Khi chúng ta ngừng dùng sức mạnh để áp đặt và bắt đầu dùng sự quan sát để dẫn dắt, cánh cửa thế giới của con sẽ tự khắc mở ra phải không ạ!

Trẻ rối loạn phát triển gặp rất nhiều khó khăn, trong đó khó khăn khi tham gia hoạt động nhóm ở lứa tuổi tiền tiểu học là thách thức, rào cản lớn với trể. Để vượt qua thách thức này trẻ có tiền đề để trẻ tham gia môi trường hòa nhập, chúng ta cần cung cấp kỹ năng làm việc nhóm cho trẻ.
Với trẻ rối loạn phát triển việc tương tác, kết nối, làm việc cùng các bạn khác đó là thách thức lớn, cản trở quá trình học hỏi và tham gia vào hoạt động chung với lớp.
Tham gia lớp tiền tiểu học tại trung tâm Hừng Đông luôn hướng tới các kỹ năng giao tiếp xã hội, để các bạn nhỏ khi tham gia lớp hiểu được:
+ Tầm quan trọng của hoạt động cùng nhau là gì?
+ Nhưng tình huống nào sẽ xuất hiện khi tham gia cùng các bạn?
+ Chiến lược để cải thiện những thách thức đó là thế nào?
+ Khi nào tôi nên đưa ra đề xuất với các bạn?
Tại buổi học các bạn được xem video, được hướng dẫn bằng hình ảnh, được cùng thầy cô tham gia vào hoạt động chung, cùng tạo ra sản phẩm chung của nhóm.
Thầy cô sẽ điều chỉnh để các bạn cùng thực hành chung để ra sản phẩm của nhóm.
Kỹ năng làm việc nhóm là điều quan trọng với trẻ trong độ tuổi tiền tiểu học và là tiền đề để trẻ tham gia môi trường hòa nhập tiểu học tốt hơn.
Tin bài: ThS Vũ Văn Thuấn

Đây là những gợi ý chung nhất cho việc can thiệp các dạng rối loạn phát triển nói chung. Với từng dạng rối loạn phát triển cụ thể, xin xem thêm các tài liệu liên quan.

Một số lưu ý cho việc can thiệp:
– Cho đến thời điểm hiện tại, chỉ có các phương pháp giáo dục – hành vi (can thiệp hành vi, các phương pháp theo tiếp cận ABA, giáo dục đặc biệt, âm ngữ trị liệu,…) đã được chứng minh là có hiệu quả trong việc điều trị cho trẻ có các rối loạn phát triển. Các phương pháp khác chưa có bằng chứng về hiệu quả rõ ràng.
– Hầu hết các dạng rối loạn phát triển chưa xác định được nguyên nhân, do đó việc tìm nguyên nhân hay đổ tội sẽ không giúp gì cho trẻ, bố mẹ và gia đình.
– Không có phương pháp điều trị duy nhất nào phù hợp với mọi trẻ, việc can thiệp điều trị tường cần nhiều thời gian, sự tham gia tích cực của bố mẹ, gia đình và nhà trường.
– Tránh và hạn chế cho trẻ xem tivi, điện thoại, máy tính bảng, xem youtube và các chương trình tivi quá sớm và quá nhiều. Không cần cắt hoàn toàn nhưng không nên quá 1h/ngày, và luôn kèm với việc dạy dỗ khi xem, hoặc sử dụng như một phần thưởng.
– Thường xuyên có người kèm cặp, giao tiếp, nói chuyện, hướng dẫn, tránh để trẻ một mình trong thời gian dài.
– Khuyến khích sự tự lập và trải nghiệm cho trẻ: tạo cơ hội và điều kiện để trẻ làm mọi việc trong khả năng của mình kèm theo sự hướng dẫn, củng cố và động viên.
– Ngoài các kỹ năng ngôn ngữ (ví dụ nói) và nhận thức (ví dụ nhận biết sự vật hiện tượng, con số, chữ cái) nên cho trẻ học hỏi và trải nghiệm các kỹ năng xã hội (ví dụ cách nói chuyện, giao tiếp, kết bạn…).